BẢN TIN HÔM NAY

Sách như một cánh cổng diệu kỳ đưa ta đến những chân trời của lý tưởng, khát vọng và bình yên. Cuộc đời ta thay đổi theo hai cách: Qua những người ta gặp và qua những cuốn sách ta đọc. Đọc sách là nếp sống, là một nét đẹp văn hóa và là nguồn sống bất diệt. Việc đọc cũng giống như việc học. Có đọc, có học thì mới có nhân. Thói quen đọc sách chỉ được hình thành và duy trì khi chữ tâm và sách hòa quện làm một. Người đọc sách là người biết yêu thương bản thân mình và là người biết trân trọng cuộc sống. Việc đọc một cuốn sách có đem lại cho bạn lợi ích hay không, phụ thuộc vào thái độ và tâm thế của bạn khi đọc.

HỌC LIỆU ĐIỆN TỬ

VĂN HỌC - CẢM NHẬN TÁC PHẨM

KIẾN THỨC VẠN ĐIỀU HAY

Thống kê

  • truy cập   (chi tiết)
    trong hôm nay
  • lượt xem
    trong hôm nay
  • thành viên
  • Thành viên trực tuyến

    2 khách và 0 thành viên

    Menu chức năng 18

    KỂ CHUYỆN LỊCH SỬ VIỆT NAM - NHỮNG GIAI THOẠI

    Có hai con mèo bên cửa sổ

    Wait
    • Begin_button
    • Prev_button
    • Play_button
    • Stop_button
    • Next_button
    • End_button
    • 0 / 0
    • Loading_status
    Nhấn vào đây để tải về
    Báo tài liệu có sai sót
    Nhắn tin cho tác giả
    (Tài liệu chưa được thẩm định)
    Nguồn:
    Người gửi: Quách Thị Lành (trang riêng)
    Ngày gửi: 20h:29' 04-03-2024
    Dung lượng: 457.1 KB
    Số lượt tải: 1
    Số lượt thích: 0 người
    https://thuviensach.vn

    Romance Book
    CÓ HAI CON MÈO NGỒI BÊN CỬA SỔ - Nguyễn Nhật Ánh
    Copyright © 2012 by Romance Book
    All rights reserved
    Sách do Nhà xuất bản Trẻ phát hành. Ebook được làm với mục đích phi lợi nhuận. Bản quyền
    ebook © ROMANCE BOOK
    Find us: www.facebook.com/romanbook

    Ebook miễn phí tại : www.Sachvui.Com

    https://thuviensach.vn

    Bài thơ đầu tiên mèo Gấu làm tặng Áo Hoa là như thế này:
    Rù rù rù...Meo
    Meo Meo meo...
    Rù rù rù...
    Meo Meo...rù rù...
    Rù rù..Meo Meo…
    Hiển nhiên là tác giả cần phải dịch bài thơ này để bạn đọc có thể thưởng thức
    được tài thơ của mèo Gấu.
    Dịch ra thì nó như sau:
    Bé yêu yêu đã ngủ chưa
    Anh yêu yêu cũng vừa mới ngủ xong
    Nến yêu yêu cháy trong phòng
    Tình yêu yêu chảy trong lòng yêu yêu...
    Thơ của thi sĩ Gấu chỉ bốn câu mà có tới mười chữ “yêu”. Có lẽ vì vậy mà
    nàng Áo Hoa cảm động đập đập tay lên lưng thi sĩ, động tác mà loài mèo chỉ
    làm khi cảm thấy lòng mình vô cùng dễ chịu.

    https://thuviensach.vn

    “Mỗi dân tộc đều có treo một quả chuông trước cửa sổ tâm hồn của mình.
    Nhà văn có sứ mạng phải rung những quả chuông đó lên, bằng văn chương.”
    NGUYỄN NHẬT ÁNH
    Trích diễn từ đọc tại Lễ trao giải thưởng Văn học ASEAN tại Thailand, 2010

    https://thuviensach.vn

    Mỗi cuốn truyện là một Tuổi thơ trọn vẹn, lần nào cũng như bắt đầu lại từ
    đầu, với ký ức lung linh hoa lá và những trải nghiệm khóc cười rất thật tưởng
    chừng không có bóng dáng của “hư cấu văn học”. Cũng vì thế mà khó có thể
    xác định nhà văn viết cho/về thế hệ nào, thời đại nào. Có cảm tưởng, người
    đọc sau trăm năm nữa vẫn sẽ có được một Nguyễn Nhật Ánh đồng hành với
    ký ức tuổi thơ của mình như thế này mà thôi! – Tiến sĩ Giáo dục NGUYỄN
    THỤY ANH, Báo Tuổi Trẻ, 7.10.2011


    Một tác giả khi được ái mộ, cũng rất dễ trở nên một thứ thời thượng. cả sự ái
    mộ đó cũng dễ trở nên thời thượng. Thế mà với trường hợp Nguyễn Nhật
    Ánh, tôi muốn gạt ra ngoài cảm giác “thời thượng” hay “thời trang”: may
    sao, tôi vẫn thấy ông xa vời đâu đó, để tôi dù không gặp ông, vẫn cứ là đang
    trò chuyện với một người bạn cũ.
    Nguyễn Nhật Ánh được trời phú cho cái số đắt sách. Ông nhất định không
    phải là nhà văn “ăn khách”, ông là nhà văn đắt khách, bởi “ăn khách” theo
    kiểu đắt show, xuất hiện thường xuyên trên các báo, ắt không phải ông. Tôi
    cho rằng có những người không bận tâm về “mốt” mà lại rất “mốt” mà lại
    không bao giờ lỗi mốt, lạ thật đó chứ! – Nhà văn NHÃ THUYÊN, Báo
    Thanh niê, 16.10.2011

    https://thuviensach.vn

    TÁC GIẢ GIỮ BẢN QUYỀN
    Nhà xuất bản Trẻ xuất bản theo hợp đồng sử dụng tác phẩm tháng 4 năm 2012
    Tái bản lần thứ nhất

    https://thuviensach.vn

    Có hai con mèo ngồi bên cửa sổ
    Một con ngồi yên một con đổi chỗ...
    N.N.A


    https://thuviensach.vn

    1
    Sáng nay, cũng như mười bốn buổi sáng trước đó, vào khoảng chín
    giờ, lúc khí trời đã bớt se lạnh và cây sứ bên sân nhà hàng xóm ngừng lại
    rụng lá, hoàng hậu Năm Ngoái lại thò đầu ra cửa sổ ngắm chú mèo của mình
    để làm chuyện ngày nào bà cũng làm là buông một tiếng thở dài.
    Mèo Gấu nắm đó, ngoài ban công, đang sung sướng đón từng tia
    nắng mai.
    Chú nằm nghiên trong bóng nắng mai. Chú nằm nghiên trong bóng
    nắng, lưng dán vào nền gạch hoa, tay chân duỗi ra phía trước, mắt lim dim,
    biếng nhác thưởng thức cuộc sống.
    Cái kiểu người (hay kiểu mèo) cứ ườn ra một cách thoả mãn với
    chính mình như thế thường khiến kẻ khác nếu không ghen tị thì cũng bực
    mình.
    Hoàng hậu Năm Ngoái nhìn mèo Gấu bằng ánh mắt phê phán nhưng
    bà không nói gì, khẽ nhún vai một cái rồi quay vào nhà bếp với đống bột
    nhồi làm tay bà trắng xoá từ sáng đến giờ.
    Nếu tinh ý như tác giả thì có thể thấy ngoài cái nhún vai, hoàng hậu
    Năm Ngoái dường như còn kèm theo một cái chau mày, ít ra là vì cho đến
    sáng nay chú mèo Gấu mà công chúa Dây Leo đem về cách đây hai tuần lễ
    đã chứng tỏ mình là một gã vô tích sự bậc nhất. Mèo Gấu không những
    không tóm con chuộc nào trong ba năm ba mươi sáu tiếng đồng hồ đằng
    đẵng (mặc chuột kêu rúc rích hết đêm này qua đêm khác), cái cách chú uể
    oải phơi mình trong nắng như muốn tuyên bố thẳng là đừng ai trông mong gì
    ở tôi nữa càng khiến hoàng hậu não lòng.

    https://thuviensach.vn

    https://thuviensach.vn

    2
    Mèo Gấu tất nhiên thừa biết hoàng hậu Năm Ngoái đang buồn phiền
    về mình. Chú là một chú mèo thông minh. Chú cũng biết ơn công chúa Dây
    Leo đã cứu chú khỏi trại buôn súc vật – nơi người ta bán những cong vất đã
    giết thịt.
    Và vì công chúa Dây Leo là con gái của hoàng hậu Năm Ngoái nên
    chú cũng thấy mình có lỗi với cả với cô.
    Nhưng đôi khi vẫn xảy ra ở loài người, loài mèo cũng có những lúc
    không muốn làm những chuyện người khác muốn mình làm.
    Mèo Gấu đang rơi vào tình cảnh như vậy, vừa bứt rứt vì chuyện sinh
    ra là mèo nhưng không có chút khoá cảm gì với chuyện bắt chuột, vừa bứt
    rứt vì nỗi nỗi bứt rứt đó.
    Mèo Gấu không ưa gì bọn chuột (cái bọn bắng nhắng đó đêm nào
    cũng làm chú nhức cả đầu) nhưng chú cũng không ưu cả cái chuyện nhảy xổ
    vào cái đám đó để thị uy như những con mèo khác.
    Có lẽ bọn mèo hoang thích thú với chuyện bắt chuột hơn! Mèo Gấu
    ngẫm nghĩ khi giơ tay đuổi một con ruồi đang vo ve trước mặt. Không được
    nuôi nấng tử tế, bọn mèo lang thang phải tự mình bươn chải kiếm miếng ăn
    ở các bãi rác và các khu chợ. Bọn đó mà đánh cắp thì tài phải biết! Các khúc
    cá tươi chủ sạp chỉ sơ sểnh một tí là bọn mèo hoang quắp chạy cứ gọi là
    nhanh như chóp. Bọn nó mà vồ chuột thì trăm lần không trật một.
    Đa số mèo thích tóm lúc chuột để nghịch, để giải trí cho qua phút
    rảnh rỗi.
    Chứ tuyệt không phải để ăn. Món loài mèo thích chén nhất là cá. Với
    mèo nhà, thịt chuột xét ra chả ngon lành gì. Chỉ có bọn mèo hoang là xực

    https://thuviensach.vn

    tuốt.

    https://thuviensach.vn

    3
    Mèo Gấu sống cùng nhà với một nàng mèo tam thể. Ấy là nói trước
    đây.
    Chúc đặt tên cho nàng là Áo Hoa. Giống như các chàng trai vẫn âu
    yếm gọi các cô gái của mình là Bé Bỏng hay Hòn Sỏi Buồn Của Anh.
    Áo Hoa là một nàng mèo quý phái và sang trọng. Nàng đi đứng rất
    sang.
    Mèo (nhất là mèo phái đẹp) thì bạn cũng biết rồi đó, đi đứng lúc nào
    cũng như một quý nương. Nàng nằm ngủ cũng sang. Áo Hoa không bao giờ
    ngủ ở những nơi ẩm thấp hoặc bẩn thỉu.
    Hằng ngày, nàng ra phía trước nhà nằm phơi nắng, buổi tối nàng
    đủng đỉnh bước vào căn nhà kho trên tầng áp mái ngủ khoanh tròn trong
    chiếc giường êm ái cô chủ đóng cho nàng từ những mảnh gỗ nhỏ với gối và
    những mẩu chăn lót rất nhiều bên trong.
    Trong khi đó chỗ ngủ ưa thích của mèo Gấu là một ngăn rộng rãi của
    cái kệ sách cũ. Chú nằm cuộn mình trong ngăn sách, bên phải lăn lóc vài
    cuốn từ điển đầy bụi, bên trái là một đĩa sứ có vẽ hình mấy chiếc tàu buồm
    trên đáy đĩa, một con búp bê bằng cao su, có mái tóc rối nùi vì vậy mà nom
    lúc nào cũng có vẻ ghen tị với bộ lông óng mượt của chú.
    Trước khi mèo Gấu bị bọn trộm bắt đi và bán cho trại buôn súc vật,
    ngày nào chú cũng rủ Áo hoa ra nằm phơi nắng ngoài ban công, cọ vào
    nhau, lim dim chờ nàng, như hai cục bông tựa vào nhau, lim dim chờ nàng
    lấy tay vỗ vỗ lên lưng mình. Vỗ thế thôi, chẳng để làm gì, nhưng động tác
    mơn trớn đó làm mèo Gấu có cảm giác như đang sống trên thiên đường.
    Những hôm trời mưa, chú rủ nàng leo lên bậu cửa sổ ngồi nhìn ra

    https://thuviensach.vn

    ngoài trời để sung sướng co mình vì lạnh và vì lại có dịp tựa sát vào nhau.
    Chú thành thi sĩ từ những ngày tháng đó.
    Chú làm hàng chục bài thơ cho Áo Hoa, bài nào cũng mượt mà, đằm
    thắm.
    Công bằng mà nói, thơ chú chẳng kém

    https://thuviensach.vn

    4
    Bài thơ đầu tiên mèo Gấu làm tặng Áo Hoa là như thế này:
    Rù rù rù… Meo...
    Meo meo meo...
    Rù rù rù...
    Meo meo... rù rù...
    Rù rù... meo meo...
    Mỗi lần chú đọc thơ cho Áo Hoa nghe, cảm tưởng như có một động
    cơ đang được giấu ở chỗ nào đó rất khó xác định trong mớ lông mèo mềm
    mại của chú, và động cơ đó đang không ngừng phát ra những âm thanh đều
    đều khe khẽ mà theo cảm nhận của loài mèo thì nó rất đỗi du dương, không
    có bất cứ loại âm nhạc nào sánh bằng.
    Hiển nhiên là tác giả cần phải dịch bài thơ này để bạn đọc có thể
    thưởng thức được tài thơ của mèo Gấu.
    Dịch ra thì nó như sau:
    Bé yêu yêu đã ngủ chưa
    Anh yêu yêu cũng mới vừa ngủ xong
    Nến yêu yêu cháy trong phòng
    Tình yêu yêu chảy trong lòng yêu yêu...
    Thơ của thi sĩ Gấu chỉ bốn câu mà có tới mười chữ "yêu". Có lẽ vì
    vậy mà nàng Áo Hoa cảm động đập đập tay lên lưng thi sĩ, động tác mà loài

    https://thuviensach.vn

    mèo chỉ làm khi cảm thấy lòng mình vô cũng dễ chịu.

    https://thuviensach.vn

    5
    Từ ngày xa Áo Hoa, mèo Gấu cảm thấy cuộc sống thật là vô vị. Nếu
    công chúa Dây Leo không cứu chú khỏi trại buôn súc vật, có lẽ chú cũng
    chẳng coi cái chết là điều gì đáng sợ lắm.
    Tạ từ vội vã trong đêm.
    Hình như buổi ấy bên thềm mưa rơi.
    Những ngày bị nhốt trong lồng sắt, chú nghĩ về Áo Hoa nhiều hơn
    nghĩ về cái chết. Chú ngân nga hai câu thơ đó trong một đêm nằm dựa lưng
    vô vách lồng, nhìn mưa xuống bên kia bụi cỏ dày và nghe lòng mình nỗi nhớ
    lên rêu.
    (Từ đây trở đi, để bạn đọc tiện theo dõi câu chuyện này, tác giả sẽ
    dịch luôn ngôn ngữ loài vật ra ngôn ngữ loài người, không cần phải ghi
    nguyên tác để chứng tỏ Mình là nhà thông thái nữa).
    Hoàng hậu Năm Ngoái phạt ý về chú vì không biết rõ mối ẩn tình của
    chú.
    Làm sao một con mèo đang đau khổ vì tình lại có thể hào hứng bắt
    chuột, vốn là chuyện nếu không xa Áo Hoa thì mèo Gấu cũng đã chẳng
    muốn động tay động chân rồi.
    À, có một lần, lần duy nhất mèo Gấu băm bổ nhảy vào một chú chuột
    nhắt.
    Đó là lần chú đang lim dim đọc thơ cho Áo Hoa nghe. Đến ngay
    đoạn trữ tình nhất
    "Này là Áo Hoa..." thì tiếng chít chít ở dưới gầm chạn phá ngang
    không khí lãng mạn mà chú đã kỳ công gây dựng bằng những câu thơ đang
    https://thuviensach.vn

    đâm chồi trong đầu chú.
    Nổi điên lên, bằng một cú nhảy, tiếp theo là một cú nhoài người, chú
    đã gắp được tên phá bĩnh kia trong những chiếc vuốt sắc nhọn.
    Định bụng lôi nhóc chuột ra để mắng cho một trận nhưng nhóc chuột
    hãi quá đã bất tỉnh từ đời nào.

    https://thuviensach.vn

    6
    Tóm tắt lại thì từ khi mèo Gấu đặt chân vào cung điện của nhà vua,
    tiếng chuột chạy không thưa đi, tiếng chuột rúc không nhỏ đi và hoàng hậu
    Năm Ngoái rầu rĩ xem đó là sự thất bại toàn diện của công chúa Dây Leo
    trong chiến dịch giải phóng chú khỏi tay những người buôn súc vật trên
    đường Hoa Lau hôm nào. So với những chiếc bẫy sắt nhà vua Sang Năm
    mang về, mèo Gấu dường như không hề muốn chứng tỏ mình có giá trị hơn
    những thanh sắt vô tri đó.
    Hoàng hậu Năm Ngoái thở dài, trông bà có vẻ sầu muộn và mất mát:
    - Năm ngoái con Mướp siêng bắt chuột hơn con Gấu nhiều! Mướp là
    con mèo đi lạc những nó thiệt tài giỏi!
    Công chúa Dây Leo bênh Gấu, bằng thứ giọng ngay cả cô cũng nhận
    ra là nó rất thảm:
    - Mướp là mèo hoang mẹ à.
    Nhà vua Sang Năm xộc mười ngón tay vào mái tóc rậm, thở phì phì:
    - Sang năm anh sẽ đem con Mướp về!
    Công chúa Dây Leo chớp đôi mi dài - rõ ràng cô ngạc nhiên hơn là
    làm điệu:
    - Người ta có chịu không, ba? Ba đã cho con Mướp rồi mà!
    - Người ta sẽ chịu. - Nhà vua quả quyết đáp, ông bỏ tay khỏi tóc như
    một cử chỉ cho thấy sự tự tin - Ba sẽ đem con Gấu qua đổi con Mướp!
    Hoàng hậu Năm Ngoái nhún vai:

    https://thuviensach.vn

    - Lười nhác, uể oải, phớt đời, vô công rỗi nghề, sống trên mây, mèo
    Gấu nhà mình trong như một nhà thơ ấy!
    Khi nói như vậy, hoàng hậu không biết mèo Gấu chính là một thi sĩ.

    https://thuviensach.vn

    7
    Chỉ có nàng Áo Hoa biết được bí mật đó.
    Ngay cả công chúa Dây Leo, người bảo bọc Gấu cũng không biết.
    Bọn chuột sống trong cung điện nhà vua càng không hề biết.
    Trong mắt chúng, mèo không thể là một thi sĩ. Mèo chỉ có thể là loài
    vật đáng ghét nhất trên đời, là kẻ thù độc ác và nguy hiểm nhất của loài
    chuột.
    Hằng đêm, trong chiếc hang ẩm thấp nằm sâu tận lòng đất ngay bên
    dưới tầng hầm của cung điện, bọn chuột ngồi thành vòng tròn nghe giáo sư
    Chuột Cống giảng bài.
    Giáo sư Chuột Cống bao giờ cũng bắt đầu bài giảng bằng cách gõ
    thước cồm cộp lên tấm bảng sau lưng vừa gào câu "Chết quách chúng nó
    đi!"
    - Chết quách chúng nó đi, cái bọn mèo!
    - Trong lâu đài chỉ có một con mèo à! - Chuột nhát Tí Hon ngập
    ngừng nói.
    Tí Hon là con chuột bé nhất trong những con chuột bé, So với ngày
    giáo sư, nó giống như một hạt tấm đặt cạnh một củ khoai. Nhưng bất chấp
    điều đó, Tí Hon là một con chuột lanh lợi.
    - Hỗn xược! - Giáo sư Chuột Cống quắc mắt - Ta nói bọn mèo là ta
    nói chung.
    Giáo sư giơ cao cây thước lên khỏi đầu:

    https://thuviensach.vn

    - Chúng ta phải luôn luôn xác định, ngay cả trong khi ngủ: Mèo là cái
    gai trong mắt chúng ta!
    Ngừng lại một chút, giáo sư đập cây thước đánh "cạch" vào tấm
    bảng, giọng cao vút:
    - Hơn thế nữa, là cái gai trong tim chúng ta!
    Tí Hon làu bàu:
    Nếu có một cây gai trong tim thì chúng ta chết chứ đâu phải bọn
    mèo!
    Tí Hon thì thầm trong vòm hang tĩnh mịch, câu nói bướng bỉnh của
    nó xuyên qua mọi vành tai chuột. Một nửa cộng đồng chuột lo lắng quay
    nhìn nó. Một nửa còn lại nơm nớp ngước nhìn Giáo sư.
    - Láo toét! - Giáo sư gầm lên, những chiếc ria cứng rung bần bật.
    Thằng què kia, bước ra đây!

    https://thuviensach.vn

    8
    Tí Hon tập tễnh bò ra giữa vòng tròn, chiếc đuôi bé xíu lê dưới nền
    hang.
    Trông như nó đang kéo một sợi len màu xám.
    Tí Hon là một con chuột què.
    - Ai cho mày nói leo trong giờ học hả?
    Giáo sư Chuột Cống giận dữ quát, tay gõ cây thước lên đầu chú
    chuột nhắt tội nghiệp.
    Trên tay Tí Hon lúc này là một cây bút chì. Dĩ nhiên Tí Hon không
    dám chống đối giáo sư. Nhưng theo phản xạ tự nhiên, nó rụt cổ lại và giờ hai
    tay lên ôm đầu. Cây thước của giáo sư giáng phải cây bút chí kêu đánh
    "chát".
    Cây thước rời khỏi tay giáo sư văng ra xa, tuốt đằng góc thang.
    Vòng tròn chuột chung quanh đều thấy rõ giáo sư giận run người. Và
    tất cả đều run theo, vì sợ và vì cả bọn đều yêu mến chuột nhắt Tí Hon.
    - Lại thế nữa! - Giáo sư vì không còn cây thước, hậm hực tóm lấy
    mẩu tai mảnh như chiết là non của Tí Hon, nhấc bổng thằng bé lên.
    Trước những cặp mắt tròn xoe ngập trong sợ hãi của lũ chuột, giáo sư
    dang tay ném Tí Hon bay về phía cây thước của ngài. Giáo sư ném mạnh
    lắm (chưa bao giờ bọn chuột thấy giáo sư dùng sức nhiều đến thế), theo cái
    cách ngươi ta quyết lẳng đi một sự bực mình:
    - Nếu mày may mắn còn sống thì nhặt cây thước lại đây cho ta!

    https://thuviensach.vn

    Thằng bé chỉ kịp thốt lên hai tiếng "Mẹ ơi" đã liệng trong không
    trung như
    một quả cầu. Chuột nhắt Tí Hon kêu mẹ thì cũng như con người vẫn
    kêu mẹ trong hoàn cảnh nguy khốn hay tuyệt vọng. Cái từ thân thương đó
    chỉ thốt lên khi con người (và con chuột) không còn biết bấu víu vào ai. Sở
    dĩ tác giả phải nói rõ như vậy vì cộng đồng chuột đều biết mẹ Tí Hon đã qua
    đời được ba tháng tám ngày mười hai giờ ba mươi sáu phút trước khi nó bị
    giáo sư Chuột Cống ném vào vách hang một cách không thương tiếc.


    https://thuviensach.vn

    9
    “Bộp”!
    Cả cộng đồng chuột đều đồng loạt nhắm mắt lại, trang nghiêm và đau
    đớn, như thầm lặng đưa tiễn một linh hồn chuột vừa lên cõi thiên đường.
    Nhưng rồi cũng những đôi mắt đó lại đồng loạt mở ra.
    Tất cả hầu như không thể tin được khi Tí Hon, với cây bút chì trên
    tay này cây thước trên tay kia, đang run rẩy bò ra từ vách tối.
    Những con chuột già đưa tay lên sờ râu, thầm cảm ơn thượng đế.
    Những con chuột trẻ giẫm chân lên nền hang một cách hào hứng, chỉ bất đắc
    dĩ dừng lại khi bị những chuột mẹ kéo tai.
    Nhưng khi chuột nhắt đã tới trước mặt giáo sư Chuột Cống với bộ
    dạng không có vẻ gì bèo nhèo, hàng loạt tiếng vỗ tay bất thần nổ ra chứng tỏ
    sự phấn khích trong cộng đồng chuột đã dâng cao hơn nỗi sợ hãi để xứng
    đáng với khoảnh khắc kỳ diệu đó.
    Giáo sư Chuột Cống điên cuồng chộp lấy cây thước và nện vào tấm
    bảng sau lưng bằng cả hai tay.
    “Ầm”!
    Cứ như nóc hàng bị dội bom , cộng đồng chuột lập tức im phăng
    phắc. Nếu như có tiếng động nào phát ra thì đó là những tiếng lộp bộp do
    những con chuột nhút nhác té lăn ra đất vì khiếp sợ.
    - Hay lắm!

    https://thuviensach.vn

    Tiếng giáo sư Chuột Cống vang lên, thoạt đầu cộng đồng chuột nghĩ
    rằng đó là lời ngợi khen trước kỳ tích của Tí Hon, nhưng âm sắc rờn rợn
    trong giọng nói của giáo sư lại không ăn khớp với ý nghĩ của bọn chuột.
    Như để chứng minh sự lo lắng của cộng đồng chuột không phải là sự
    lo lắng mơ hồ, giáo sư Chuột Cống ngoắt cây thước về phía vách hang, cắt
    giọng lạnh lẽo:
    - Ngươi ra đây!

    https://thuviensach.vn

    10
    Hết sức ngạc nhiên, tất cả đôi mắt chuột lập tức quay về phía giáo sư
    vừa ra hiệu.
    Không phải đợi lâu, bọn chúng nhìn thấy một mẩu tai màu trắng nhô
    ra từ bóng tối.
    - Út Hoa!
    Một con chuột kêu khẽ.
    Út Hoa là một nàng chuột lang. Chính Tí Hon trong một đêm lang
    thang đi kiếm ăn ngoài phố (kiếm cớ đi rong chơi thì đúng hơn) đã bắt gặp
    Út Hoa đang co ro dưới chân một thùng rác cạnh cột đèn.
    Lúc Tí Hon nhìn thấy Út Hoa, nàng chuột lang trông có vẻ suy sụp.
    Nàng đói và rét đã nhiều ngày, kể từ khi trốn ra khỏi phòng thí nghiệm.
    Nhưng bấp chấp vẻ bạc nhược của nàng, Tí Hon tin rằng nó chưa từng thấy
    một con chuột nào đẹp như vậy.
    - Bạn làm gì ở đây?
    Tí Hon lại gần nàng chuột mà lúc này nó thừa nhận là rất giống một
    con heo con, tò mò hỏi.
    - Mình đói.
    - Nhà bạn ở đâu?
    - Mình không biết nữa. – Nàng chuột lang ngập ngừng đáp – Hình
    như mình không có nhà.
    Tí Hon sờ tay lên lớp lông đen và trắng của người bạn mới.

    https://thuviensach.vn

    - Bạn đẹp quá! Bạn mặc áo hoa à?
    - Mình đói.
    Câu trả lời của nàng chuột lang chẳng ăn nhập gì đến câu hỏi của Tí
    Hon.
    Nhưng Tí Hon không lấy thế làm phật lòng. Nó cọ mõm vào vai bạn:
    - Bạn đi theo mình. Mình sẽ kiếm thứ gì đó cho bạn ăn.
    Từ ngày đó, nàng chuột lang sống chung với cộng đồng chuột trong
    lâu đài nhà vua.
    Và mọi con chuột đều gọi nàng là Út Hoa. Vì nàng là con chuột mặc
    áo hoa giữa một đàn chuột mặc áo xám, và vì so với những con chuột sống
    lâu năm ở cung điện nhà vua dĩ nhiên nàng là con chuột út. Và quan trọng
    nhất,: vì Tí Hon là chú chuột đầu tiên đã gọi nàng bằng cái tên như vậy.

    https://thuviensach.vn

    11
    Đó là lí do vì sao khi nàng chuột lang rón rén bò ra, thoạt đầu bọn
    chuột chỉ thấy có một mẩu tai ngọ nguậy trên nền hang.
    Út Hoa không phải là con chuột cụt tai. Nhưng mẩu tai kia của nàng
    có màu đen, hoàn toàn ăn khớp với màu của bóng tối nên thật khó mà nhìn
    rõ ở một nơi tối tăm như thế này.
    Bây giờ Út Hoa trong bộ tịch lấm lét đang ở ngay trước mặt giáo sư
    Chuột Cống, và những con chuột khác nhanh chóng đoán ra chính Út Hoa đã
    đánh liều đón bắt Tí Hon trước khi chú chuột nhắt kịp lao vào vách hang để
    biến thành một món chả chuột.
    - Ngươi có biết ngươi là phận ăn nhờ ở đậu không hả?
    Giáo sư Chuột Cống nén sự phẫn nộ vào một câu nói khinh bỉ.
    - Cháu… cháu…
    Nàng chuột lang ấp úng, nhưng không dám ngước mắt nhìn ngài giáo
    sư.
    - Hoặc là ta sẽ đuổi ngươi ra khỏi nhà…
    Chỗ này có thể thấy cả Út Hoa lẫn Tí Hon rúm người lại.
    - … Hoặc là ta sẽ nghĩ cho ngươi một hình phạt…
    Ánh mắt thâm độc của ngài giáo sư đưa qua đưa lại như hai con ong
    đất đang suy nghĩ sẽ đốt ai và đốt như thế nào, cuối cùng đậu lại trên mặt Tí
    Hon:
    - À, ta suýt quên thằng què này! Tóm lại là sẽ có hình phạt cho cả hai

    https://thuviensach.vn

    đứa bây!
    Giáo sư huơ tít cây thước trên tay. Ngài huơ rất lâu vì ngài vẫn chưa
    nghĩ ra được hình phạt nào thích đáng cho hai con chuột bướng bĩnh.
    Chợt ánh mắt ngài rớt xuống trên cây bút chì trong tay Tí Hon:
    - À, ra chú mày là hoạ sĩ đấy!
    Giáo sư gật gù, giọng nham hiểm:
    - Thế thì có cách rồi! Ngươi chẳng thèm để tâm những gì ta dạy, chắc
    là người chẳng sợ bọn mèo…
    - Dạ, sợ chứ ạ…
    Tí Hon lí nhí, hoang mang đáp. Dù không rõ giáo sư Chuột Cống
    định dẫn dắt câu chuyện đến đâu, nó vẫn cảm nhận có một cái bẫy đang chờ
    đợi nó.
    Như không nghe thấy Tí Hon, hoặc nghe mà không hiểu, giáo sư chĩa
    cây thước vào ngay mặt nó, gằn giọng:
    - Ngươi nghe đây!

    https://thuviensach.vn

    12
    Tí Hon là con chuột mê vẽ.
    Nó vẽ bất cứ chỗ nào có thể quẹt đầu bút chì lên được: trên hộp cáctông đựng đậu xanh, trên hộp ô mai, trên ông khoai tây chiên, lon sữa rỗng,
    ngay cả trên những hộp diêm bé tẹo.
    Cộng đồng chuột rất thích những hình vẽ ngộ nghĩnh của Tí Hon. Nó
    vẽ hoa, vẽ lá, vẽ hạt gạo, vẽ mưa. Nó cũng vẽ chim, vẽ kiến, vẽ ong, vẽ
    chuồn chuồn. Và dĩ nhiên là vẽ cả chuột.
    Những bậc cao tuổi thường đứng ngay ngắn trước mặt Tí Hon,
    nghiêm trang:
    - Này con, vẽ cho ông một bức chân dung thật oai phong nhé! Để mai
    mốt ông có chết đi…
    - Con nhớ vẽ cô thật đẹp đấy!
    - Vẽ cho cô xong là tới bà nhé!
    Tí Hon rất biết tâm lý “khách hàng”. Bao giờ nó cũng vẽ một bộ lông
    rậm rạp cho những cụ ông thích oai phong nhưng đáng buồn là đã trụi hết
    lông. Các bà cô thì luôn luôn duyên dáng trong những bức chân dung, trên
    tay lúc nào cũng đong đưa một giỏ hoa. Thậm chí cài cả nơ nữa.
    Bọn chuột cùng trang lứa thì xúi Tí Hon vẽ truyện tranh cho chúng
    xem rồi xúm nhau cười rúc rích.
    Tóm lại, nếu các bạn có dịp nhìn thấy những tranh vẽ của Tí Hon ắt
    các bạn sẽ đồng ý ngay với tác giả rằng đó là một hoạ sĩ tài hoa.
    Tí Hon vẽ đủ thứ trên đời, chỉ trừ vẽ mèo. Đơn giản vì nó chưa bao

    https://thuviensach.vn

    giờ có đủ thì giờ để nhìn ngắm con mèo một cách tử tế. Hễ nghe tiếng động
    lạ là nó chui tọt vào hang.
    Thế mà bây giờ ngài giáo sư lại bắt nó vẽ mèo. Vẽ nghều ngào thì
    cũng xong, cũng ra dáng mèo. Tí Hon là hoạ sĩ tài hoa mà lại. Những giáo sư
    lại yêu cầu con mèo trong bức tranh phải là con mèo nằm ngửa, chổng cẳng
    lên trời, rúm ró, tội nghiệp, và đang bị hai con chuột cầm đuôi lôi đi xềnh
    xệch như lôi một miếng giẻ ước.
    Cũng được thôi, nhưng oái ăm ở chỗ giáo sư Chuột Cống bắt Tí Hon
    và nàng chuột lang mỗi đứa một bên tha bức tranh khiêu khích đó chạy
    ngang qua chỗ mèo Gấu nằm phơi nắng, chạy như vậy tới những ba lần.
    Có lẽ kể từ khi loài chuột có mặt trên cõi trần gian, chưa bao giờ
    chúng chứng kiến một hình phạt rùng rợn đến vậy.
    Càng rùng rợn hơn khi Tí Hon là một con chuột què.

    https://thuviensach.vn

    13
    Một tháng mười bốn ngày trước đây Tí Hon hoá thành chú chuột què
    sau một lần vướng bẫy của nhà vua Sang Năm. Chính nhà vua Sang Năm
    cũng bị dập tay khi đặt bẫy nên từ đó ngài thay bẫy bằng những con mèo.
    Trước đó đã có nhiều con chuột chết thảm vì những chiếc bẫy đặt
    khắp nơi trong cung điện.
    Tí Hon không đi theo các con chuột bất hạnh ki chẳng qua nhờ nó
    may mắn.
    Chiếc bẫy nó vướng phải quá nhạy: nó mới đặt hờ một tay lên mép
    kim loại, chưa kịp thò mõm vào miếng mồi ngon, bẫy đã sập đánh “rầm”.
    Lần đó, hồn phi phách tán, nó cong đuôi chạy bán sống bán chết,
    không hay đã đứt mất một mẩu tay.
    Vì loài chuột đi bằng cả chân lẫn tay nên từ đó, nó thành con chuột
    tập tễnh.
    Thế mà bây giờ giáo sư Chuột Cống ra lệnh cho con chuột tập tễnh
    đó đi trêu tức mèo, một chuyện nguy hiểm chẳng khác nào đùa giỡn với cái
    chết.
    Suốt tối hôm đó và gần buổi sang hôm sau, Tí Hon chỉ nghĩ về cái
    chết, cảm thấy đầu óc như nhúng trong bùn lầy. Nó nghĩ, nghĩ mãi, cuối
    cùng thì nó băn khoăn: Liệu cái chết có đang nghĩ về mình không nhỉ?

    https://thuviensach.vn

    14
    Sáng nay, một buổi sáng mùa đông nắng ấm, mèo Gấu lại duỗi mình
    ngoài ban công, ngắm những chiếc lá rơi.
    Mới hôm qua đây thôi, trời vẫn còn mưa rả rich. Chú nhớ là chú đã
    nằm ngắm mưa gần suốt cả buổi sang và trong khi chú ngắm mưa, hình bóng
    của Áo Hoa cứ vần vũ trong tâm trí chú.
    Tiếng mưa mỗi lúc một tỉ tê, vây bọc chú, giam chú trong nỗi sầu
    muộn và biến tim chú thành đầm lầy. chú ngọ nguậy đầu, giơ tay lay nhẹ
    một cọng ria và âu sầu tự hỏi:
    Bàn tay em vẫn ngoài xa vắng
    Có phải lòng anh đang có mưa?
    Chú mường tượng cảnh Áo Hoa ngước đôi mắt ướt nhìn theo chú
    hôm chú bị bắt. Mũi và miệng nàng cũng ướt. Có lẽ là nàng đã khóc. Nàng
    chẳng làm được gì cho chú. Nàng bất lực. Nhưng không vì vậy mà chú thôi
    nhớ tới nàng.
    Trong hơi giá rét, đầu chú mỗi lúc một chúi xuống, như bị nỗi buồn
    đánh gục và mắt chú rớt hờ hững trên hững mảng màu ở hai cánh tay đang
    duỗi ra một cách nản lòng. Gấu là chú mèo trắng những ở hai tay và chân
    màu đen kèo từ các ngón lên tận khuỷu. Công chúa Dây Leo gọi chú là chú
    mèo mang vớ.
    Đó là hôm qua.
    Hôm nay trời hứng từ sớm và gần chín giờ thì nắng lên. Những chiếc
    lá trên cây sứ ở ngôi nhà đối diện lọc qua những tia nắng, như mỏng đi và
    màu xanh đột nhiên tươi non như xanh lá mạ.

    https://thuviensach.vn

    Nhưng những chiếc lá vàng thì vẫn lặng lẽ rời cành mỗi khi có gió
    thổi qua.
    Tắm mình trong nắng ấm, mèo Gấu có cảm giác chú đang trải qua
    những khoảnh khắc đẹp nhất mà một buổi sang mùa đông có thể đem lại.
    Nắng lọc không khí, lọc những chiếc lá và lọc cả những ưu phiền trong tâm
    trí chú.

    https://thuviensach.vn

    15
    Mèo
    Gấu gần như há hốc miệng khi nhìn thấy một con chuột nhắt và một
    con chuột lang chui ra từ một hốc tối dưới gầm tủ.
    Chú phải đưa tay dụi mắt mấy lần để tin rằng chú không nằm mơ.
    Cái gì thế nhỉ? Mèo Gấu sửng sốt tự hỏi. Lũ chuột thò mặt ra dưới
    ánh nắng ban mai đã là chuyện hiếm, đằng này hai con chuột còn ngoặm thứ
    gì đó trong miệng – mỗi đứa một đầu, như người ta vẫn trương một lá cờ
    trong cuộc diễu hành.
    Bất ngờ quá, mèo Gấu không biết nên phản ứng thế nào. Chú gần
    như bất động khi hai con chuột chạy ngang qua trước mặt.
    Khi hai con chuột chạy ngang qua lần nữa, mèo Gấu nhà ta vẫn chưa
    ra khỏi trạng thái đóng băng. Chú khẽ nhích tới trước trên những bước đi êm
    như bong, nhưng vẫn chưa nghĩ ra được điều cần làm. Chú băn khoăn thăm
    dò các cảm xúc và cân nhắc các hành động, lòng không ngớt lạ lùng.
    Chú ngờ ngợ hai con chuột này đang giở trò. Trò gì thì chú không
    đoán ra.
    Mà sao chuột lại dám giở trò trước mặt mèo nhỉ? Chú xoay chuyển ý
    nghĩ, không giải đáp được nhưng đã thấy lòng kiêu hãnh bị tổn thương
    nghiêm trọng. Bây giờ thì chú biết chính xác chú phải làm gì.
    Rón rén bò tới một khoảng cách mà chú tin là vừa tầm, mèo Gấu
    mọp người xuống, trọng lượng dồn lên thân sau, chuẩn bị cho một cú phóng.

    https://thuviensach.vn

    16
    Khi hai con chuột trêu ngươi kia chạy ngang qua lần thứ ba, vẫn với
    tờ giấy ngoạm ngang miệng, mèo Gấu không ngạc nhiên nữa. Mọi ý nghĩ
    trong đầu chú lúc này tập trung hoàn toàn vào cú quăng mình.
    Chỉ trong tích tắc, giống như một quả bóng màu trắng được bắn ra từ
    một bệ phóng bí mật, mèo Gấu bay vù trong không trung. Chú duỗi mình
    một cái đã đáp ngay xuống mục tiêu đã chọn, nhanh như chớp.
    Hai tay chú vươn dài và những chiếc vuốt xoè ra như những gọng
    kềm.
    Cú phóng người được mèo Gấu thực hiện uyển chuyển và hoàn hảo
    đến mức bọn mèo hoang phải ghen tị.
    Nhưng trong khi chú đinh ninh chú đã cắp được hai con chuột, mỗi
    tay một con (cả tác giả cũng đinh ninh như thế) thì cái mà chú tóm được hoá
    ra là khoảng không.
    Độc giả tinh tường ắt tìm ra nguyên nhân của cú vồ trượt: Khi đi làm
    nhiệm vụ hiểm nghèo này, Tí Hon và Út Hoa dĩ nhiên luôn đề cao cảnh giác.
    Tụi nó biết rõ mèo Gấu đang nằm ở đâu và sẵn sang vồ tụi nó bất cứ lúc nào.
    Không đợi đến khi mèo Gấu sa xuống, chỉ thoáng nghe tiếng gió rít,
    cả hai vội vàng vứt tờ giấy và cong đuôi chạy thục mạng.

    https://thuviensach.vn

    17
    Nhưng gần như ngay tức khắc, mèo Gấu đã thực hiện một cú phóng
    thứ hai, hoàn toàn theo phản xạ, không nghĩ ngợi không kịp thắc mắc tại sao
    vừa rồi mình vồ trượt. Chân của mèo Gấu nhanh hơn nhiều so với ý nghĩ và
    cảm xúc của chú.
    Lần này thì chỉ có nàng chuột lang chạy thoát.
    Chú chuột Tí Hon chậm chân mới chạy tới rìa chiếc tủ gỗ, chưa kịp
    chui xuống gầm, đã nghe một cái gì đó lành lạnh siếc quanh gáy mình và
    đóng đinh nó xuống nền nhà.
    Nó chưa kịp nhận thức được điều gì đang xảy ra, người nó đã bị nhấc
    bổng lên.
    Trí óc bồng bềnh, chao đi, trong một lúc mọi thứ đều trượt khỏi đầu
    Tí Hon.
    Nó chỉ nhớ mỗi một cái tên, và nó kêu lên nửa như cầu cứu nửa như
    đau đớn.
    - Út Hoa.
    Mèo Gấu nhấc chú chuột nhắt thì cũng nhấc một món đồ chơi nhỏ
    xíu, nhẹ tênh.
    Nhưng tiếng kêu hớt hải của Tí Hon khiến mèo Gấu cảm thấy mình
    như người bước hụt.
    Chú thụt lùi vài bước, buông Tí Hon xuống đất. Vẫn giữ chú chuột
    trong những chiếc vuốt, chú hỏi, giọng khàn khàn:
    - Nhóc ngươi vừa nói gì?

    https://thuviensach.vn

    Tai ù đi, Tí Hon không nghe thấy mèo Gấu. Nó lại kêu lên trong
    tuyệt vọng, hoàn toàn bản năng:
    - Út Hoa!
    Tiếng kêu đó vô tình đã cứu nó.

    https://thuviensach.vn

    18
    Mèo Gấu bỗng nhớ tới nàng Áo Hoa của chú. Ngày từ khi Tí Hon cất
    tiếng kêu đầu tiên, chú đã cảm thấy như có ai đánh mạnh vào ngực mình.
    Mèo Gấu định hỏi Út Hoa là ai, nhưng rồi chú thấy điều đó không
    cần thiết.
    Khi nãy chú đã nhìn thấy con chuột lang. Chú hiểu ngay tại sao con
    chuột đó tên là Út Hoa. Chú đã từng gọi nàng mèo tam thể của chú là Áo
    Hoa chỉ vì chiếc áo nhiều màu của nàng.
    Tí Hon dần dần choàng tỉnh, ngạc nhiên thấy mình chưa chết.
    Nó thận trọng ngược mắt nhìn mèo Gấu, lần đầu tiên nó nhìn một con
    mèo lâu đến thế và ở khoảng cách gần đến thế.
    Thoạt đầu thì nó hơi sờ sợ, nó nhớ giáo sư Chuột Cống đã mô tả loài
    mèo nham hiểm và độc ác như thế nào. Nhưng từng phút một, một cảm giác
    gì đó như là sự bình yên lấp đầy nó và trong lòng nó sự tò mò đã dần dần lấn
    át nỗi sợ hãi.
    Nó thấy mèo Gấu dường như không quan tâm đến nó. Mèo Gấu đang
    nhìn đi đâu đó ngoài trời, những chiếc vuốt sắt vẫn khép quanh cổ nó, nhưng
    đã lỏng đi nhiều.
    Con mèo này không có vẻ gì là hung dữ! Một con mèo trầm tư, thậm
    chí có vẻ buồn bã! Tí Hon nghĩ, và nó thử tìm cách thoát ra bằng cách ngọ
    nguậy cái đầu bé xíu.
    Mèo Gấu nhìn xuống con chuột nhắt, khẽ lắc đầu:
    - Nhóc ngươi không chạy được đâu!

    https://thuviensach.vn

    Đột nhiên mèo Gấu thở dài:
    - Út Hoa là bạn gái của ngươi à?
    - Bạn Gái ư?
    Tí Hon không hiểu, lần đầu tiên nó nghe tới từ “bạn gái”. Nó giương
    đôi mắt bé như hai hạt gạo, vẻ suy nghĩ.
    Mèo Gấu chợt nhận ra Tí Hon là chú chuột mới lớn.
    - Ngươi không trả lời được thì thôi! – Mèo Gấu thở hắt ra – Thế
    ngươi có thích con bé Út Hoa không?
    - Thích! Em rất thích ạ!
    Lần này thì Tí Hon trả lời ngay, thậm chí vội vàng hơn mức cần thiết.
    Vì quả thực là nó rất thích Út Hoa.
    Mèo Gấu lại vu vơ hỏi, giọng mềm đi:
    - Đã bao giờ ngươi và con bé đó xa nhau chưa?
    - Dạ chưa ạ. Chưa bao giờ.
    - Ngươi thật là hạnh phúc!
    Tí Hon biết từ “hạnh phúc”. Nó đã từng nghe những con chuột lớn
    nói về đề tài này. Nhưng một con mèo khen một con chuột hạnh phúc thì đây
    là lần đầu tiên nó nghe thấy.
    Tí Hon có cảm tưởng trong hoàn cảnh này mà nói về chuyện hạnh
    phúc hay không hạnh phúc có vẻ không hợp lắm, nhưng lời khen thốt ra từ
    miệng con mèo vẫn rất giống một cơn mưa rào bất ngờ tắm xuống lòng nó.

    https://thuviensach.vn

    https://thuviensach.vn

    19
    Mèo Gấu khen chuột nhắt, nhưng giọng lại đượm buồn phiền. Chú
    định hỏi them vài câu nhưng rồi chú chợt nhận ra cuộc đối đáp giống như
    những tiếng vọng âu sầu trong lòng chú vẳng ra.
    Không muốn đào sâu lòng mình thêm nữa, mèo Gấu quay đầu nhìn
    tờ giấy trên nền nhà. Bây giờ chú mới nhận ra đó là một ...
     
    Gửi ý kiến

    . Đọc sách không nhiều thì gan dạ không vững mà can đảm không lớn, lý nghĩa sâu sắc không tinh thì tâm địa không tế nhị. (Sách Nhị vị)

    KÍNH CHÀO QUÝ THẦY CÔ VÀ QUÝ BẠN ĐỌC ĐÃ ĐẾN TƯỜNG WEBSITE CỦA THƯ VIỆN TRƯỜNG THCA THÁI THỊNH - HẢI DƯƠNG !